Chúa Nhật XIX Thường Niên

posted Aug 13, 2017, 8:30 PM by Mân Côi Chicago   [ updated Aug 13, 2017, 8:31 PM ]

Tin Mừng của Chúa Nhật hôm nay, Matthew 14: 22-33, tường thuật lại việc Đức Kitô tỏ rõ uy quyền của Ngài trước sự chứng kiến của các môn đệ. 

Giữa màn đêm tối tăm, con thuyền đang chở các môn đệ của Chúa Giêsu bị chao đảo mạnh vì gió lớn sóng to. Khi đang phải đối diện với hiểm nguy, thì kia có bóng người đang đi trên mặt nước tiến về phía con thuyền. Mỗi chúng ta có thể nói rằng trước và sau các môn đệ của Chúa Giêsu không ai được nhìn thấy một ai đó đi trên mặt nước. Làm sao mà không khiếp sợ, không hoảng hốt! Khi nghe các môn đệ kêu vang họ đang thấy ma, Chúa Giêsu đã lên tiếng trấn an các ông: "Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ!" (Mt 14:27) 

Khi ông Phêrô cũng đi trên mặt nước mà đến với Thầy, nhưng khi phải đối diện với gió lớn và sóng dữ ông đã bị chìm xuống. Chúa Giêsu đã đỡ lấy ông. Rồi khi cả hai đã lên thuyền thì sóng gió ngừng tiếng. 

Vâng chỉ có trong Thiên Chúa thôi mới có việc lạ xảy ra. Chỉ nơi Đức Giêsu Kitô mới có người điếc được nghe, người mù được thấy, và người chết được sống lại. 

Kế bên việc chiêm ngắm dung mạo tuyệt toàn tuyệt mỹ của Đức Giêsu Kitô, môt điểm nữa mà mỗi chúng ta cần phải chú ý đến trong đoạn Tin Mừng hôm nay. Đó là đời sống cầu nguyện của Chúa Giêsu. “Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Ðến chiều, Người vẫn ở đó một mình.” (Mt. 14: 23) 

Đọc lại các sách Tin Mừng, chúng ta thấy Chúa Giêsu luôn cầu nguyện với Thiên Chúa Cha. Ngài luôn luôn giữ trong mình mối dây liên kết giữa Ngài và Thiên Chúa Cha. Ngài cầu nguyện trước và sau các sự kiện xảy ra. Ngài cầu nguyện trước khi Ngài chọn các môn đệ. Ngài cầu nguyện trước khi làm các phép lạ. Sau khi đã thực hiện các phép lạ, Ngài cũng cầu nguyện. Cũng trong chương 14: 13-21 của Tin Mừng theo Thánh Matthew, chúng ta thấy Chúa Giêsu đã cầu nguyện sau khi Ngài làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để cho hơn năm ngàn người ăn. 

Phần chúng ta thế nào? 

Với rất nhiều biến động của đời sống thường ngày, chúng ta dường như không còn thời giờ cho chính thể xác và tâm hồn của mình. Đời sống tâm linh không còn được quan tâm đến. Hình như cái gì đó thuộc về thế gian này được coi là quan trọng hơn là đời sống trong ơn nghĩa với Thiên Chúa. Lý do mà mỗi chúng ta đưa ra để biện họ cho bản thân là ai lo cho tôi và gia đình tôi đây?! Thói quen tốt là cám ơn Chúa không còn được dùng trong sinh hoạt hằng ngày. Có lúc nào chúng ta hỏi lòng mình câu này: Nếu tôi có hết tất cả, mà tôi không có sức khỏe, không có niềm vui trong cuộc sống thì của cải tôi có đó đem lại ích lợi gì cho tôi?

Lm. Ambrôsiô Nguyn Hùng Phi
Comments