Chúa Nhật 3 Mùa Vọng

posted Dec 13, 2015, 7:36 AM by Mân Côi Chicago   [ updated Dec 20, 2015, 6:03 AM ]

Anh chị em thân mến,

Ngày 13 tháng 12 Chúa Nhật III Mùa Vọng, ĐGH Phanxicô mở Cửa Thánh của Vương cung thánh đường Thánh Gioan Latêranô là Nhà thờ chính tòa Giáo phận Rôma cũng là Nhà thờ chính toà của Giáo Hội Hoàn Vũ; đồng thời Cửa Thánh của Vương cung thánh đường Thánh Phaolô Ngoại Thành, tại Nhà thờ chính tòa của Tồng Giáo Phận chúng ta, và các Nhà thờ chính toà trên khắp thế giới đều được mở trong suốt Năm Thánh Lòng Thương Xót (bắt đầu hôm 8 tháng 12 vừa qua và tiếp tục tới Lễ Chúa Giêsu Kitô Vua ngày 20 tháng 11 năm 2016).

Mùa Vọng là đợi chờ, là chuẩn bị như tiếng kêu khẩn thiết của Gioan Tiền Hô: “Hãy dọn đường cho Thiên Chúa!” “Hãy san bạt núi đồi”. Những gì có tính chất kiêu căng, ích kỷ, tự cao, tự đại; đó là núi, đó là đồi. “Hãy lấp đầy thung lũng”. Những sự bất công, lo âu, sợ hãi, nghi ngờ, biếng trễ, ươn hèn; chúng là những hố sâu, thung lũng.

Cần ghi nhớ điều này: không phải một mình chúng ta “san bạt núi đồi và lấp đầy thung lũng” nhưng chính Thiên Chúa cùng làm công việc đó với chúng ta và cho chúng ta. Thế nên, sự cầu nguyện và những giờ phút sống thinh lặng thân thương ở bên Chúa mới thực là căn bản của tâm tư chuẩn bị và đợi chờ trong Mùa Vọng.   

Gia đình chúng ta mua sắm cây giáng sinh, thắp nến Mùa Vọng, gửi thiệp chúc giáng sinh, nhưng đừng quên dọn một chỗ đẹp nhất trong trái tim mình, để Thiên Chúa giáng sinh và cư ngụ ở đó. Hãy thắp sáng tâm tư của mình; hãy khắc ghi vào trái tim một giòng chữ “Thiên Chúa là Tình Yêu” và hãy xin ơn được sống thật gắn bó và trọn vẹn với Thiên Chúa Yêu Thương của chúng ta!

Đừng quên những người nghèo khổ lầm than trong dự định chi phí mừng Lễ Giáng Sinh.  Bởi vì, có lẽ năm nay Thiên Chúa đến với gia đình chúng ta không trong hình hài xinh đẹp của một bé thơ tại Bê-lem, mà là trong thân thể tiều tụy của một em bé tàn tật, của một người ăn xin rách rưới, của một người mẹ đói lả không còn sữa mà vẫn bồng trên tay đứa con nhỏ đang khóc thét vì đòi bú, nơi một làng quê Việt Nam mến yêu, hay tại những nước bị chiến tranh tàn phá hoặc bị nạn đói hoành hành, như ở một số quốc gia Trung đông và Phi châu!

Chúng ta hãy trở về với lòng mình; trở về với thinh lặng; có giờ để cầu nguyện, để thăm viếng, lắng nghe và an ủi.  Hãy dành ra ít phút để đọc rất chậm Phúc Âm Thánh Matthêu, chương 25; qua đó, gia đình chúng ta sẽ nhận được một sứ điệp của Mùa Vọng: “Khi các con giúp đỡ cho một người khốn cùng nào, là các con giúp đỡ cho chính Thầy vậy!”(Mt 25:40)

“Lạy Chúa, trong tinh thần Mùa Vọng Năm Thánh Lòng Thương Xót, xin cho con được bình an, sống như một trẻ thơ, sống phó thác trọn vẹn vào tình yêu thương của Chúa, sẵn sàng đáp lại lời mời gọi ‘Hãy có lòng thương xót như Chúa Cha’. Amen!”

Lm. Ambrôsiô Nguyễn Hùng Phi

 

Comments