Chúa Nhật I Mùa Vọng

posted Dec 4, 2017, 6:31 AM by Mân Côi Chicago   [ updated Dec 4, 2017, 6:31 AM ]

Giáo Hội Công Giáo chúng ta bắt đầu niên lịch phụng vụ mới với Chúa Nhật I Mùa Vọng. Chúng ta bắt đầu môt Năm Mới trong một khung cảnh hoàn toàn khác lạ. Màu tín được dùng để trang trí Bàn Thờ, Cung Thánh và phẩm phục của linh mục chủ tế các Thánh Lễ trong Mùa Vọng. Hoa nến trang trí cho Thánh Cung cũng được giảm bớt đi rất nhiều. Rồi lời Kinh Vinh Danh cũng không được hát lên trong các Thánh Lễ Chúa Nhật. Trong mỗi chúng ta có cảm nhận được rằng Phụng Vụ Mùa Vọng ở trong trạng thái tĩnh lặng của sự chờ đợi. 

Mẹ Giáo Hội dạy người tín hữu chúng ta Mùa Vọng là mùa của tỉnh thức và đợi chờ. Tỉnh thức và chờ đợi để chào đón Con Thiên Chúa lại đến trong vinh quang. Rồi cũng tỉnh thức và chờ đợi để chuẩn bị tâm hồn mừng Đại lễ Sinh Nhật của Thánh Tử Giêsu. 

Các Bài Đọc và Tin Mừng của Chúa Nhật I Mùa Vọng hướng chúng ta về ý của tỉnh thức để chào đón Đức Kitô lại đến trong huy hoàng của Ngài. 

Chính Chúa Giêsu đã nói rất rõ về việc trở lại của Ngài, theo Tin Mừng của Thánh Máccô 13: 33-37. Quả thật, ngoài trừ Thiên Chúa không ai biết được ngày giờ nào Con Người sẽ đến. “Còn về ngày hay giờ đó thì không ai biết được, ngay cả các thiên sứ trên trời hay người Con cũng không, chỉ có Chúa Cha biết mà thôi. Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì anh em không biết khi nào thời ấy đến.” (Mc 13: 32-33) “Anh em phải canh thức, kẻo lỡ ra ông chủ đến bất thần, bắt gặp anh em đang ngủ. Điều Thầy nói với anh em đây, Thầy cũng nói với hết thảy mọi người là: phải canh thức!” (Mc 13: 36-37) 

Giữa những bôn ba để tồn tại giữa xã hội con người nhân loại, lắm khi ta cho rằng cuộc sống mà chúng ta đang có là vĩnh cữu, là tất cả. Thế nhưng, niềm tin Kitô Giáo dạy ta biết cuộc sống nơi dương thế này sẽ qua, chỉ có cuộc sống với Thiên Chúa mới luôn tồn tại mãi. 

Mong sao lời dạy bảo của Thầy Chí Thánh Giêsu giúp mỗi chúng ta nhìn lại rõ ràng hơn cách thức chuẩn bị của mình về việc chào đón trở lại lần hai của Ngôi Hai Thiên Chúa.

Lm. Ambrôsiô Nguyn Hùng Phi

Chúa Nhật Chúa Giê-su Kitô Vua

posted Nov 28, 2017, 5:31 AM by Mân Côi Chicago   [ updated Nov 28, 2017, 5:32 AM ]

Lễ Chúa Giê-su Kitô Vua, Chúa Nhật cuối cùng của năm Phụng vụ. Chúng ta bắt đầu một năm Phụng vụ với Chúa Nhật thứ I Mùa Vọng, quãng thời gian dài bốn tuần lễ để chuẩn bị mừng ngày sinh nhật của vị Vua Hài Đồng. Trong ngày lễ Chúa Giê-su Kitô Vua, chúng ta tung hô và tuyên xưng Đức Kitô là vua của chúng ta. 

Trong bài Tin Mừng của đại lễ hôm nay, Mát-thêu 25:31-46, Vua Giê-su Kitô dạy bảo chúng ta thần dân của Nước Trời là ai. "Bấy giờ Vua sẽ phán với những người bên hữu rằng: "Hãy đến, hỡi những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy lãnh lấy phần gia nghiệp là Nước Trời đã chuẩn bị cho các ngươi từ khi tạo dựng vũ trụ. Vì xưa Ta đói, các ngươi cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta mình trần, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu các ngươi đã viếng thăm; Ta bị tù đày, các ngươi đã đến với Ta". (Mt 25:34-36) 

Phải chăng những người công chính đã làm việc lành cho chính Vua Kitô? Thưa không, họ đã bày tỏ sự yêu thương và lòng bác ái họ cho những ai bị áp bức, đói nghèo, mất hy vọng, những bà góa phụ và trẻ mồ côi, những người già yếu, bệnh tật. Từ tòa cao, vua thẩm phán sẽ nói với những người bên phải ngài: "Quả thật, Ta bảo các ngươi: những gì các ngươi đã làm cho một trong các anh em bé mọn nhất của Ta đây là các ngươi đã làm cho chính Ta". (Mt 25:40) 

Mỗi người trong chúng ta cần phải hỏi mình: Tôi đã cho người đói ăn, cho người khát uống, người trần truồng quần áo mặc, thăm viếng kẻ tù đầy không? Tôi có nhìn thấy gương mặt của Chúa nơi người nghèo khổ, người cô thế không? Tôi có yêu tha nhân không? Và tôi có tha thứ cho người khác không? Nếu chúng ta chưa làm những việc đó hay cố ý không làm, đã đến lúc mỗi chúng ta phải thay đổi cách sống và hành xử với tha nhân. Nếu không sự hạnh phúc muôn đời với Chúa sẽ không dành cho ta. 

Nguyện xin Vua muôn loài tỏ lòng khoan nhân của Ngài cho mỗi người chúng ta đang khi chúng ta tiến về vương quốc của Ngài để chúng ta biết sửa đổi đời mình. Xin Ngài nhẫn nại với chúng ta đang khi chúng ta học yêu và lo lắng cho anh chị em mình hầu xứng đáng được vào vương quốc muôn đời.

Lm. Ambrôsiô Nguyn Hùng Phi

Chúa Nhật XXXIII Thường Niên

posted Nov 19, 2017, 6:55 PM by Mân Côi Chicago   [ updated Nov 19, 2017, 6:56 PM ]

Một ngày nào đó cuộc sống của chúng ta trên cõi đời này sẽ chấm dứt. Khi chúng ta tới trước tòa Chúa, chúng ta phải trả lời với Người về cách sống của chúng ta trên đời này. Nghĩ về ngày đó có thể làm cho chúng ta lo lắng, sợ hãi nếu chúng ta đã không trung thành với giáo huấn của Chúa. Bài Phúc Âm của Chúa Nhật này vén mở cho ta biết Chúa mong chờ gì nơi mỗi chúng ta trên con đường hướng về quê thật. 

Trong bài Phúc Âm hôm nay, Mát-thêu 25:14-33, Chúa Giê-su nói cho chúng ta dụ ngôn những nén bạc được trao cho các đầy tớ. Có thể chúng ta dễ nghĩ lầm rằng Chúa ám chỉ về của cải vật chất. Dụ ngôn này có ý nghĩa sâu xa hơn. 

Các người đầy tớ trong dụ ngôn là hình bóng của những người đi theo Chúa suốt cuộc đời. Năm nén, hai nén, và một nén không chỉ là của cải vật chất, nhưng mà còn là các ơn, các món quà Chúa ban: món quà đức tin, đức cậy, và đức mến. Các nén bạc đó cũng là lời mời gọi sống đời phục vụ và là những tài năng có riêng của từ người trong cuộc sống hàng ngày. 

Thực rõ ràng là người được trao năm nén mang trên mình nhiều kỳ vọng hơn người được trao một nén. Điều này được minh chứng nơi những ai có nhiều khả năng hơn người khác để phục vụ Giáo Hội và xã hội. Đối với những người được trao cho trách nhiệm dẫn dắt, điều khiển, đừng để tư lợi, vô cảm, hay sợ thất bại ngăn cản mình. Thật vậy, Thiên Chúa không đòi mọi người sinh lợi như nhau, Ngài chỉ mong chờ mỗi người sinh lợi theo khả năng mình có. 

Với người đầy tớ được trao cho một nén, người chủ đã nổi giận khi nghe người đầy tớ ấy trình báo đã không làm lời thêm gì. “Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi. Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu nén bạc của ông dưới đất. Của ông đây, ông cầm lấy!” Ông chủ đáp: “Hỡi đầy tớ tồi tệ và biếng nhác! Anh đã biết tôi gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi, thì đáng lý anh phải gởi số bạc của tôi cho các chủ ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu hồi của thuộc về tôi cùng với số lời chứ!” (Mt 25:25-27) Thật vậy Chúa Giê-su không muốn thấy tâm trí của con cái Ngài bị tê liệt vì sợ hãi. 

Xin mỗi người chúng ta quyết chí không để sự sợ hãi ngăn cản ta chia sẻ đức tin với người chung quanh. Đừng để sự sợ hãi ngăn cản ta biết Chúa hơn, yêu Chúa hơn. 

Nếu chúng ta thay thế sự sợ hãi bằng sự tín thác vào Chúa và sự nhẫn nại của Người, và sống như con cái của sự sáng, chúng ta không cần phải khiếp sợ về ngày phán xét.

Lm. Ambrôsiô Nguyn Hùng Phi

Chúa Nhật XXXII Thường Niên

posted Nov 13, 2017, 12:56 PM by Mân Côi Chicago   [ updated Nov 13, 2017, 12:57 PM ]

Chúng ta đang đi vào những tuần lễ cuối cùng của niên lịch phụng vụ. Thế nên Lời Chúa của các tuần lễ cuối này nói nhiều về ngày cánh chung, về Nước Trời hay Thiên Đàng. Qua Phúc Âm của Thánh Mát-thêu, chúng ta thấy Chúa Giêsu thường dùng hình ảnh của bữa ăn hay tiệc cưới để nói về Thiên Đàng. Như dụ ngôn tiệc cưới, Mát-thêu 22: 1-14, trong Tin Mừng của Chúa Nhật 28, dụ ngôn mười trinh nữ, Mát-thêu 25: 1-13, trong Tin Mừng của Chúa Nhật 32 này đã được Chúa Giê su dùng để nói về Nước Trời và thái độ chuẩn bị của người được mời. 

Chúng ta hiểu Nước Trời là nơi không có đau khổ nhưng chỉ có an vui bất tận. Nơi này được dành cho những người thật sự yêu mến Thiên Chúa và thương mến nhau. Được ở trong Thiên Đàng là quà tặng của Thiên Chúa. Và chính Thiên Chúa cho chúng ta được tự do đón nhận quà tặng này. 

Tin Mừng nói rõ về cách thức chuẩn bị đón chàng rể để rổi cùng vào tiệc cưới của các cô khờ dại rất là hời hợt. Sẵn sàng đèn thôi, chưa đủ mà còn phải chuẩn bị dầu nữa. Không tiên liệu trước là chàng rể có thể đến muộn các cô cứ dửng dưng với cách chuẩn bị của mình. Dù không bị khước từ, nhưng giờ chàng rể đến các cô không sẵn sàng nên họ không tham dự được vào việc đón rước chàng rể. Vâng, Nước Trời đã trở nên xa vời với các cô. 

Ngược lại, các cô gái khôn ngoan đã chuẩn bị một cách kỹ càng, mang đèn với dầu rồi còn mang thêm dầu dự trữ. Ðây là sự chuẩn bị hết sức bình thường của một con người biết dự trù, biết nhìn trước sự việc trong tin tưởng, cậy trông. Các cô khôn ngoan đã hân hoan đón giờ chàng rể đến và vào phòng dự tiệc. 

Người Kitô hữu chúng ta sẽ vào được Nước Trời khi ta biết mở toang lòng trí để đón nhận Nước Trời với niềm tin vào Thiên Chúa và với sự khôn ngoan như các cô gái khôn ngoan. Nước Trời sẽ vuột khỏi tay chúng ta khi ta không sẵn sàng chờ đón và thiếu đi cách thế chuẩn bị.

Lm. Ambrôsiô Nguyn Hùng Phi

Chúa Nhật XXXI Thường Niên

posted Nov 5, 2017, 4:41 AM by Mân Côi Chicago   [ updated Nov 5, 2017, 8:51 AM ]

Qua Tin Mừng hôm nay, Mát-thêu 23: 1-12, Chúa Giêsu khuyên dạy chúng ta về đức khiêm nhường. Khi Chúa Giêsu phê phán lối sống giả hình của các thầy thông luật và những người Pharisêu, Ngài muốn mời gọi tất cả những ai tin theo Ngài sống trọn vẹn và thực sự với ơn gọi của mình. 

Vậy, tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào. Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. (Mt 23: 3-5) 

Như các nhà thông luật và Pharisêu thuở xưa, đôi khi chúng ta không sống những gì chúng ta tin, biết và dạy người khác. Lắm lần chúng ta làm ra vẻ mình là người chân chính, nhưng thật đáng buồn, sự thật thì không phải vậy. Tôi là ai hay là chúng ta là ai? Chúng ta là con người; chúng ta có trái tim và linh hồn. Chúng ta có khả năng để suy tư. Hơn nữa, chúng ta là những người tin vào Thiên Chúa từ bi. Chúng ta là con cái của một Thiên Chúa đầy yêu thương. Thật thế, đã đến lúc mỗi chúng ta phải nhìn thật sâu vào lòng mình. 

Khi dạy chúng ta không nên để cho mình được gọi là thầy, là người lãnh đạo, không tìm kiếm ảo danh, Chúa Giêsu đã dùng chính bản thân mình làm mẫu gương của đức khiêm nhường. Thật vậy, Chúa Giêsu chính là vị Thầy và là người lãnh đạo duy nhất của chúng ta. Chúng ta tin rằng tất cả mọi sự tồn tại được nhờ bởi chính Đức Kitô. Qua việc sinh ra làm người, sống kiếp sống con người, chịu cái chết nhục nhã và sự phục sinh vinh hiển của chính Ngôi Hai Thiên Chúa, chúng ta được biết đến đường dẫn đến cuộc sống vĩnh cửu. Thật vậy, việc giao hòa của chúng ta với Thiên Chúa tùy thuộc vào con người của Chúa Giêsu. Thế nhưng Đức Kitô đã cho chúng ta biết các việc ấy được đặt để trong thánh ý yêu thương của Đức Chúa Cha. 

Thánh Phaolô trong thư gửi cho giáo đoàn Philíphê đã nói 

Giữa anh em với nhau, anh em hãy có những tâm tình như chính Đức Kitô Giêsu. Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự.. (Philíphê 2: 5-8) 

Chúa Giêsu mong đợi chúng ta sống theo gương mẫu khiêm nhường của Ngài. Bởi chính Ngài là Thiên Chúa đã trở thành người tôi tớ cho hết mọi người. Ngài đã tự hạ hình làm giá cứu chuộc cho mọi chúng sinh. Đây là bài học mà chính Con Thiên Chúa đã dạy, và chúng ta là con cái không được quyền làm ngơ nhưng phải học biết và đem vào thực hành cho chính bản thân mình.

Lm. Ambrôsiô Nguyn Hùng Phi

Chúa Nhật XXX Thường Niên

posted Nov 1, 2017, 3:46 PM by Mân Côi Chicago   [ updated Nov 1, 2017, 3:46 PM ]

Quý Ông Bà và Anh Chị Em, 

Để trả lời câu hỏi của một người thông luật "Thưa Thầy, trong sách Luật Mô-sê, điều răn nào là điều răn trọng nhất?" (Mat-thêu 22:36), Chúa Giê-su đọc lời kinh mà mọi người Do Thái đạo đức hàng ngày đọc lúc ban sáng và khi chiều tà "Nghe đây, hỡi Ít-ra-en! ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa chúng ta, là ĐỨC CHÚA duy nhất. Hãy yêu mến ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi." (Đệ Nhị Luật 6:4-5) Rồi Chúa Giê-su liên kết lời kinh này với các nghĩa vụ xã hội mà Luật Mô-sê đòi buộc "Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình." (Lêvi 19:18

Chúng ta cần phải hiểu lời Chúa dạy như thế nào hôm nay? Là người Kitô hữu, phải phấn đấu với cuộc sống, nhiều khi chúng ta tách rời tình yêu cho Chúa và tình yêu cho người. Đôi khi ta thấy yêu Chúa dễ hơn là yêu người. Nhưng Chúa Giê-su truyền dạy, chúng ta không thể tách rời hai tình yêu này, hai điều luật này khỏi nhau. 

Qua việc nối kết hai điều luật này với nhau Chúa Giê-su biểu lộ điều giảng dạy cơ bản, chủ yếu của Ngài - cuộc sống của chúng ta phải được dẫn dắt trên căn bản tình yêu. Yêu Chúa hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn, và tình yêu cho người thân cận phải được thể hiện qua việc làm cụ thể. Tình yêu theo Tin Mừng mà Chúa Giê-su rao giảng không chỉ là cảm xúc nhưng mà là lòng quyết tâm tìm kiếm lợi ích cho người khác và chăm sóc lợi ích của họ, cũng như tìm kiếm, chăm sóc lợi ích cho chính bản thân mình. 

Ai là người thân cận của ta? Bài Đọc I, trích từ sách Xuất Hành, của Chúa Nhật 30 Thường Niên cho ta một chỉ dẫn. Người thân cận của ta gồm cả "người ngoại kiều," "mẹ góa con côi" và "người nghèo ở với" ta. 

Một cách thức để thể hiện sự "yêu Chúa hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn" là "tham dự các việc cử hành phụng vụ cách trọn vẹn ý thức và linh động.” (Hiến Chế về Phụng Vụ Thánh, khoản 14). Một cách thức để thể hiện "yêu người thân cận như chính mình" là đáp lời kêu gọi của Đức Hồng Y Blase Cupich xin giúp đỡ nạn nhân của trận bão Maria tại Puerto Rico và nạn nhân động đất tại Mexico. Một thực thi lời Chúa dạy mà các Bài Đọc hôm nay nhắc nhở chúng ta là dùng quyền công dân kêu gọi chính quyền lưu tâm tới những người tỵ nạn, di cư; kêu gọi bảo vệ và bảo đảm quyền căn bản của họ. 

Xin Chúa chúc lành cho quý ông bà anh chị em. 

PT. Joseph Thân Thuận

Cùng Học Phụng Vụ (phần 2)

posted Oct 23, 2017, 7:11 AM by Mân Côi Chicago

Linh mục Peter Nguyễn Hữu Duy viết bài Cùng Học Phụng Vụ cho giới gia trưởng của Giáo Phận Phan Thiết. Được sự đồng ý của Cha Hữu Duy, chúng tôi cho in lại bài viết này trên Bản Tin của Giáo Xứ với chủ đích làm phong phú thêm sự hiểu biết về việc thờ phượng Thiên Chúa. Dưới đây là phần kết của bài viết. 

Lm. Nguyễn Hùng Phi 

CÙNG HỌC PHỤNG VỤ (phần 2) - Lm. Phêrô Nguyễn Hữu Duy 

5- Phụng vụ được cử hành bằng các dấu chỉ và lời đọc 

Việc cử hành Phụng vụ được kết thành bằng các dấu chỉ và biểu tượng… Một số dấu chỉ bắt nguồn từ công trình tạo dựng (ánh sáng, nước, lửa, bánh, rượu, dầu); một số khác từ đời sống xã hội (tẩy rửa, xức dầu, bẻ bánh); một số khác từ lịch sử cứu độ thời Cựu Ước (các nghi thức Vượt qua, các hy lễ, việc đặt tay, việc thánh hiến). Những dấu chỉ này, có một số được qui định và bất biến, đã được Đức Kitô sử dụng và trở thành những phương tiện chuyển thông hoạt động cứu độ và thánh hóa của Người. (TYGL. 236-237) 

Trong việc cử hành Bí tích, cử chỉ và lời nói liên hệ với nhau chặt chẽ. Thật vậy, dù các cử chỉ tượng trưng tự chúng đã là một thứ ngôn ngữ, nhưng vẫn cần có các lời thuộc nghi thức kèm theo và làm cho chúng sinh động. Trong Phụng vụ, lời đọc và cử chỉ không thể tách rời nhau vì chúng vừa là dấu chỉ vừa là giáo huấn; chúng cũng không thể tách rời nhau vì chúng thực hiện điều chúng biểu thị. (TYGL. 238) 

6- Phụng vụ theo thời gian 

Trung tâm của thời gian Phụng vụ là ngày Chúa Nhật, nền tảng và cốt lõi của cả năm Phụng vụ. Năm Phụng vụ có chóp đỉnh là lễ Phục sinh, ngày “lễ của các ngày lễ.” (TYGL. 241) 

Trong năm Phụng vụ, Hội thánh cử hành toàn thể Mầu nhiệm Đức Kitô, từ lúc Người nhập thể cho đến ngày Người lại đến trong vinh quang. Trong một số ngày, Hội thánh tôn kính Đức Trinh Nữ Maria diễm phúc, Mẹ Thiên Chúa, với một lòng trìu mến đặc biệt; Hội thánh cũng kính nhớ các thánh là những người đã sống cho Đức Kitô, đã chịu đau khổ với Người và hiện đang ở với Người trong vinh quang. (TYGL. 242) 

7- Nơi cử hành Phụng vụ 

Việc thờ phượng “trong Thần Khí và sự thật” (Ga 4,24) của Giao ước Mới không bị lệ thuộc vào bất cứ nơi nào đặc biệt, vì Đức Kitô là Đền Thờ đích thực của Thiên Chúa; nhờ Người, các người Kitô hữu và toàn thể Hội thánh, dưới tác động của Chúa Thánh Thần, cũng trở thành đền thờ của Thiên Chúa hằng sống. (TYGL. 244) 

Tuy nhiên, Dân Thiên Chúa, trong hoàn cảnh trần thế, cần đến những nơi chốn để cộng đoàn có thể qui tụ cử hành Phụng vụ, đó là “nhà thờ, còn gọi là thánh đường” là những ngôi nhà của Thiên Chúa, biểu tượng của Hội thánh đang sống tại đó cũng như biểu trưng nơi cư ngụ thiên quốc. Đó là những nơi cầu nguyện trong đó Hội thánh cử hành đặc biệt là Thánh lễ và tôn thờ Đức Kitô thực sự hiện diện trong nhà tạm. (TYGL. 245) 

TYGL - Toát Yếu Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo, 2005, ĐGH Benedict XVI

Cùng Học Phụng Vụ (phần 1)

posted Oct 16, 2017, 11:35 AM by Mân Côi Chicago   [ updated Oct 23, 2017, 7:12 AM ]

Linh mục Peter Nguyễn Hữu Duy viết bài Cùng Học Phụng Vụ cho giới gia trưởng của Giáo Phận Phan Thiết. Được sự đồng ý của Cha Hữu Duy, chúng tôi cho in lại bài viết này trên Bản Tin của Giáo Xứ với chủ đích làm phong phú thêm sự hiểu biết về việc thờ phượng Thiên Chúa. Bài viết của Cha Hữu Duy thay thế bài suy niệm Lời Chúa của Chúa Nhật tuần này. 

Lm. Nguyễn Hùng Phi 

CÙNG HỌC PHỤNG VỤ - Lm. Phêrô Nguyễn Hữu Duy

1- Định nghĩa Phụng vụ 

Phụng vụ là việc cử hành mầu nhiệm Đức Kitô, đặc biệt là cử hành Mầu nhiệm Vượt qua của Người. Trong Phụng vụ, qua trung gian việc thực thi phận vụ tư tế của Đức Giêsu Kitô, sự thánh hóa con người được biểu lộ và thực hiện qua các dấu chỉ. Thân thể nhiệm mầu của Đức Kitô, nghĩa là Đầu và các chi thể, thực thi việc thờ phượng công khai dành cho Thiên Chúa. (TYGL. 218) 

Định nghĩa trên cho thấy hai mục đích chính của Phụng vụ là thờ phượng Thiên Chúa và thánh hóa con người. 

2- Phụng vụ quan trọng bậc nhất trong mọi hoạt động của Hội Thánh 

Là hành động tuyệt đối thánh thiêng, Phụng vụ là chóp đỉnh mà mọi hoạt động của Hội thánh đều hướng tới, đồng thời là nguồn mạch phát sinh mọi năng lực của đời sống Hội thánh. Qua Phụng vụ, Đức Kitô tiếp tục công trình cứu chuộc chúng ta trong Hội thánh, với Hội thánh và nhờ Hội thánh của Người. (TYGL. 219)  

3- Phụng vụ là công trình của Thiên Chúa Ba Ngôi 

Trong Phụng vụ, Chúa Cha đổ tràn các phúc lành của Ngài cho chúng ta trong Người Con nhập thể, đã chết và đã sống lại vì chúng ta, và Ngài tuôn đổ Chúa Thánh Thần vào lòng chúng ta. Đồng thời Hội thánh chúc tụng Chúa Cha qua việc tôn thờ, ca tụng, tạ ơn, và cầu xin Ngài ban hồng ân là Chúa Con và Chúa Thánh Thần. (TYGL. 221) 

4- Phụng vụ là hoạt động của Đức Kitô toàn thể (Christus Totus) 

Chính “Đức Kitô toàn thể” (Christus Totus), gồm Đầu và Thân thể, hoạt động trong Phụng vụ. Với tư cách là vị Thượng tế, Đức Kitô cử hành cùng với Thân thể Người là Hội thánh trên trời và Hội thánh ở trần gian. (TYGL. 233) 

Phụng vụ trên trời được cử hành do các thiên thần, các thánh của Cựu Ước và Tân Ước, đặc biệt là Mẹ Thiên Chúa, các thánh Tông đồ, các thánh tử đạo và “một đoàn người thật đông” không tài nào đếm nổi, “thuộc mọi dân, mọi chi tộc, mọi nước và mọi ngôn ngữ” (Kh 7,9). Khi cử hành mầu nhiệm cứu độ trong các Bí tích, chúng ta được dự phần vào Phụng vụ vĩnh cửu này. (TYGL. 234) 

Hội thánh ở trần gian cử hành Phụng vụ với tư cách là dân tư tế, trong đó mỗi người hoạt động tùy theo phận vụ riêng của mình, trong sự hợp nhất của Chúa Thánh Thần. Các người đã lãnh nhận Bí tích Rửa tội hiến dâng chính mình trong hy lễ thiêng liêng, các thừa tác viên có chức thánh cử hành theo thánh chức mà họ đã lãnh nhận để phục vụ tất cả các chi thể của Hội thánh; các Giám mục và linh mục hoạt động trong cương vị Đức Kitô, là Thủ lãnh. (TYGL. 235) 

TYGL - Toát Yếu Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo, 2005, ĐGH Benedict XVI 

(Còn tiếp)


Chúa Nhật XXVII Thường Niên

posted Oct 11, 2017, 3:01 PM by Mân Côi Chicago   [ updated Oct 11, 2017, 3:01 PM ]

Qua Tin Mừng hôm nay, Matthew 21: 33-43, Chúa Giêsu tiếp tục dùng dụ ngôn để nói với chúng ta về Nước Trời. Đó là câu chuyện về "ông chủ nhà kia trồng được một vườn nho. Ông rào dậu chung quanh, đào hầm ép rượu và xây tháp canh, đoạn ông cho tá điền thuê, rồi đi phương xa. Đến mùa nho, ông sai đầy tớ đến nhà tá điền để thu phần hoa lợi." Thế nhưng các đầy tớ bị các tá điền đối xử một cách rất thương tâm. Nhiều nhóm đầy tớ được người chủ vườn gửi đi thu nhận sản phẩm thu hoạch từ các tá điền nhưng bị các tá điền mắng chửi, xua đuổi, và ném đá. Thậm chí có nguời đã bị giết chết. Cuối cùng, chủ vườn đã gửi con trai của mình đến vì nghĩ là con trai của chủ sẽ được đối xử tốt hơn các người tôi tớ. Thế nhưng khi những tá điền thấy cậu, họ nói với nhau: "Đứa con thừa tự kia rồi, nào anh em! Chúng ta hãy giết nó đi và chiếm lấy gia tài của nó.” Và họ đã lấy đi sinh mạng con trai của chủ vườn. 

“Vậy khi chủ về, ông sẽ xử trí với bọn họ thế nào?" (Mt 21:40) Theo Tin Mừng, chúng ta đều biết những người tá điền sẽ bị trừng phạt vì những việc sai trái của họ. 

Qua câu chuyện, Chúa Giêsu cho ta biết còn có người từ chối đón nhận Nước Thiên Chúa là nơi tràn đầy ân sủng và hạnh phúc. Vẫn còn có người để cho tội lỗi và cái chết làm chủ trên họ. Và Con Thiên Chúa đã được sai đến thế gian. Thật vậy, để hoàn thành thánh ý của Thiên Chúa Cha, Chúa chúng ta Đức Giêsu Kitô đến sống trong kiếp sống của con người nhân loại để tiêu diệt tội lỗi và sự chết. 

Lạy Cha chí thánh, Cha yêu thương thế gian, đến nỗi khi tới thời viên mãn, Cha đã sai Con Một đến làm Ðấng cứu độ chúng con. Bởi phép Chúa Thánh Thần, Người đã nhập thể, và được Ðức Trinh Nữ Ma-ri-a sinh ra, đã sống trọn thân phận con người của chúng con, ngoại trừ tội lỗi, đã loan báo Tin Mừng cứu độ cho người nghèo khó, sự giải thoát cho kẻ bị giam cầm, niềm hân hoan cho người sầu khổ trong tâm hồn. Ðể chu toàn ý định của Cha, Người đã nộp mình chịu chết, và từ cõi chết sống lại, Người hủy diệt sự chết và canh tân sự sống. Và để chúng con không còn sống cho chính mình nữa, mà sống cho Ðấng đã chết và sống lại vì chúng con, thì lạy Cha, từ nơi Cha, Người đã sai Chúa Thánh Thần như ân huệ khởi đầu đến với các tín hữu, để Chúa Thánh Thần kiện toàn công trình của Người nơi trần gian, và hoàn tất công việc thánh hoá. (Trích phần đầu của Kinh nguyện Thánh Thể IV) 

Vâng, chúng ta đang sống trong một thế giới đầy oan trái và hỗn loạn; và trong cái rối loạn của con người nhân loại Nước của Thiên Chúa đã và đang hiện diện. Nói cho cùng được ở lại luôn mãi trong Nước Thiên Chúa đó là niềm hy vọng duy nhất của mỗi chúng ta. Tất cả chúng ta, những người tin rằng Nước Thiên Chúa phải được hiện trị ngay bây giờ đây trên quả đất này, hãy cùng cộng tác với Thiên Chúa.

Lm. Ambrôsiô Nguyn Hùng Phi

Chúa Nhật XXVI Thường Niên

posted Oct 2, 2017, 2:27 PM by Mân Côi Chicago   [ updated Oct 2, 2017, 2:29 PM ]

Dụ ngôn trong Tin Mừng hôm nay, Matthew 21: 28-32, giúp cho mỗi người chúng ta xét lại cách sống đời sống đức tin của mình, và một lần nữa liên quan đến làm việc trong vườn nho. 

Hai người con trai được người cha nhờ làm việc ở vườn nho. Một người nói sẽ không đi, nhưng sau đó anh hồi tâm và đã đi làm. Còn người con trai kia trả lời, 'Vâng, thưa cha con sẽ đi', khi cha của anh yêu cầu anh đi làm. Nhưng cuối cùng, anh đã chọn không đi. 

Với dụ ngôn này, Chúa Giêsu tỏ rõ mối bận tâm của Ngài với những người tội lỗi và những người bị xã hội ruồng bỏ. Thường thì những người này qua hành động của họ bày tỏ cho thấy sự miễn cưỡng sống và làm theo ý Chúa. Nhưng khi họ đã quyết tâm quay lưng lại với tội lỗi và lối sống không lành mạnh, họ sẽ luôn sống an lành trong ân sủng của Thiên Chúa. 

Kế bên đó, các nhà thông luật và các trưởng lão luôn luôn trưng bày ra mình kính sợ Thiên Chúa. Nhưng khi Chúa Giêsu chỉ ra sự hiện diện của Thiên Chúa giữa họ, họ lại hướng lòng của họ đến nơi khác. 

Thật tâm mà nói, rất nhiều người trong chúng ta giống như những nhà lãnh đạo tôn giáo mà Chúa Giêsu đã nói đến. Chúng ta tuân giữ rất chặt chẽ tất cả các quy định của tôn giáo. Kết nữa, chúng ta cho rằng mình hiểu biết tất cả những gì mà Thiên Chúa muốn, nhưng hình như trong ta thiếu đi điều chính yếu của đời sống đức tin. Đó là một trái tim nhân ái, một tinh thần sẵn sàng, và một sự cởi mở chân thật. 

Mình thuộc về nhóm nào đây?

Lm. Ambrôsiô Nguyn Hùng Phi

1-10 of 136