Cùng Học Phụng Vụ

posted Oct 16, 2017, 11:35 AM by Mân Côi Chicago

Linh mục Peter Nguyễn Hữu Duy viết bài Cùng Học Phụng Vụ cho giới gia trưởng của Giáo Phận Phan Thiết. Được sự đồng ý của Cha Hữu Duy, chúng tôi cho in lại bài viết này trên Bản Tin của Giáo Xứ với chủ đích làm phong phú thêm sự hiểu biết về việc thờ phượng Thiên Chúa. Bài viết của Cha Hữu Duy thay thế bài suy niệm Lời Chúa của Chúa Nhật tuần này. 

Lm. Nguyễn Hùng Phi 

CÙNG HỌC PHỤNG VỤ - Lm. Phêrô Nguyễn Hữu Duy

1- Định nghĩa Phụng vụ 

Phụng vụ là việc cử hành mầu nhiệm Đức Kitô, đặc biệt là cử hành Mầu nhiệm Vượt qua của Người. Trong Phụng vụ, qua trung gian việc thực thi phận vụ tư tế của Đức Giêsu Kitô, sự thánh hóa con người được biểu lộ và thực hiện qua các dấu chỉ. Thân thể nhiệm mầu của Đức Kitô, nghĩa là Đầu và các chi thể, thực thi việc thờ phượng công khai dành cho Thiên Chúa. (TYGL. 218) 

Định nghĩa trên cho thấy hai mục đích chính của Phụng vụ là thờ phượng Thiên Chúa và thánh hóa con người. 

2- Phụng vụ quan trọng bậc nhất trong mọi hoạt động của Hội Thánh 

Là hành động tuyệt đối thánh thiêng, Phụng vụ là chóp đỉnh mà mọi hoạt động của Hội thánh đều hướng tới, đồng thời là nguồn mạch phát sinh mọi năng lực của đời sống Hội thánh. Qua Phụng vụ, Đức Kitô tiếp tục công trình cứu chuộc chúng ta trong Hội thánh, với Hội thánh và nhờ Hội thánh của Người. (TYGL. 219)  

3- Phụng vụ là công trình của Thiên Chúa Ba Ngôi 

Trong Phụng vụ, Chúa Cha đổ tràn các phúc lành của Ngài cho chúng ta trong Người Con nhập thể, đã chết và đã sống lại vì chúng ta, và Ngài tuôn đổ Chúa Thánh Thần vào lòng chúng ta. Đồng thời Hội thánh chúc tụng Chúa Cha qua việc tôn thờ, ca tụng, tạ ơn, và cầu xin Ngài ban hồng ân là Chúa Con và Chúa Thánh Thần. (TYGL. 221) 

4- Phụng vụ là hoạt động của Đức Kitô toàn thể (Christus Totus) 

Chính “Đức Kitô toàn thể” (Christus Totus), gồm Đầu và Thân thể, hoạt động trong Phụng vụ. Với tư cách là vị Thượng tế, Đức Kitô cử hành cùng với Thân thể Người là Hội thánh trên trời và Hội thánh ở trần gian. (TYGL. 233) 

Phụng vụ trên trời được cử hành do các thiên thần, các thánh của Cựu Ước và Tân Ước, đặc biệt là Mẹ Thiên Chúa, các thánh Tông đồ, các thánh tử đạo và “một đoàn người thật đông” không tài nào đếm nổi, “thuộc mọi dân, mọi chi tộc, mọi nước và mọi ngôn ngữ” (Kh 7,9). Khi cử hành mầu nhiệm cứu độ trong các Bí tích, chúng ta được dự phần vào Phụng vụ vĩnh cửu này. (TYGL. 234) 

Hội thánh ở trần gian cử hành Phụng vụ với tư cách là dân tư tế, trong đó mỗi người hoạt động tùy theo phận vụ riêng của mình, trong sự hợp nhất của Chúa Thánh Thần. Các người đã lãnh nhận Bí tích Rửa tội hiến dâng chính mình trong hy lễ thiêng liêng, các thừa tác viên có chức thánh cử hành theo thánh chức mà họ đã lãnh nhận để phục vụ tất cả các chi thể của Hội thánh; các Giám mục và linh mục hoạt động trong cương vị Đức Kitô, là Thủ lãnh. (TYGL. 235) 

TYGL - Toát Yếu Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo, 2005, ĐGH Benedict XVI 

(Còn tiếp)


Chúa Nhật XXVII Thường Niên

posted Oct 11, 2017, 3:01 PM by Mân Côi Chicago   [ updated Oct 11, 2017, 3:01 PM ]

Qua Tin Mừng hôm nay, Matthew 21: 33-43, Chúa Giêsu tiếp tục dùng dụ ngôn để nói với chúng ta về Nước Trời. Đó là câu chuyện về "ông chủ nhà kia trồng được một vườn nho. Ông rào dậu chung quanh, đào hầm ép rượu và xây tháp canh, đoạn ông cho tá điền thuê, rồi đi phương xa. Đến mùa nho, ông sai đầy tớ đến nhà tá điền để thu phần hoa lợi." Thế nhưng các đầy tớ bị các tá điền đối xử một cách rất thương tâm. Nhiều nhóm đầy tớ được người chủ vườn gửi đi thu nhận sản phẩm thu hoạch từ các tá điền nhưng bị các tá điền mắng chửi, xua đuổi, và ném đá. Thậm chí có nguời đã bị giết chết. Cuối cùng, chủ vườn đã gửi con trai của mình đến vì nghĩ là con trai của chủ sẽ được đối xử tốt hơn các người tôi tớ. Thế nhưng khi những tá điền thấy cậu, họ nói với nhau: "Đứa con thừa tự kia rồi, nào anh em! Chúng ta hãy giết nó đi và chiếm lấy gia tài của nó.” Và họ đã lấy đi sinh mạng con trai của chủ vườn. 

“Vậy khi chủ về, ông sẽ xử trí với bọn họ thế nào?" (Mt 21:40) Theo Tin Mừng, chúng ta đều biết những người tá điền sẽ bị trừng phạt vì những việc sai trái của họ. 

Qua câu chuyện, Chúa Giêsu cho ta biết còn có người từ chối đón nhận Nước Thiên Chúa là nơi tràn đầy ân sủng và hạnh phúc. Vẫn còn có người để cho tội lỗi và cái chết làm chủ trên họ. Và Con Thiên Chúa đã được sai đến thế gian. Thật vậy, để hoàn thành thánh ý của Thiên Chúa Cha, Chúa chúng ta Đức Giêsu Kitô đến sống trong kiếp sống của con người nhân loại để tiêu diệt tội lỗi và sự chết. 

Lạy Cha chí thánh, Cha yêu thương thế gian, đến nỗi khi tới thời viên mãn, Cha đã sai Con Một đến làm Ðấng cứu độ chúng con. Bởi phép Chúa Thánh Thần, Người đã nhập thể, và được Ðức Trinh Nữ Ma-ri-a sinh ra, đã sống trọn thân phận con người của chúng con, ngoại trừ tội lỗi, đã loan báo Tin Mừng cứu độ cho người nghèo khó, sự giải thoát cho kẻ bị giam cầm, niềm hân hoan cho người sầu khổ trong tâm hồn. Ðể chu toàn ý định của Cha, Người đã nộp mình chịu chết, và từ cõi chết sống lại, Người hủy diệt sự chết và canh tân sự sống. Và để chúng con không còn sống cho chính mình nữa, mà sống cho Ðấng đã chết và sống lại vì chúng con, thì lạy Cha, từ nơi Cha, Người đã sai Chúa Thánh Thần như ân huệ khởi đầu đến với các tín hữu, để Chúa Thánh Thần kiện toàn công trình của Người nơi trần gian, và hoàn tất công việc thánh hoá. (Trích phần đầu của Kinh nguyện Thánh Thể IV) 

Vâng, chúng ta đang sống trong một thế giới đầy oan trái và hỗn loạn; và trong cái rối loạn của con người nhân loại Nước của Thiên Chúa đã và đang hiện diện. Nói cho cùng được ở lại luôn mãi trong Nước Thiên Chúa đó là niềm hy vọng duy nhất của mỗi chúng ta. Tất cả chúng ta, những người tin rằng Nước Thiên Chúa phải được hiện trị ngay bây giờ đây trên quả đất này, hãy cùng cộng tác với Thiên Chúa.

Lm. Ambrôsiô Nguyn Hùng Phi

Chúa Nhật XXVI Thường Niên

posted Oct 2, 2017, 2:27 PM by Mân Côi Chicago   [ updated Oct 2, 2017, 2:29 PM ]

Dụ ngôn trong Tin Mừng hôm nay, Matthew 21: 28-32, giúp cho mỗi người chúng ta xét lại cách sống đời sống đức tin của mình, và một lần nữa liên quan đến làm việc trong vườn nho. 

Hai người con trai được người cha nhờ làm việc ở vườn nho. Một người nói sẽ không đi, nhưng sau đó anh hồi tâm và đã đi làm. Còn người con trai kia trả lời, 'Vâng, thưa cha con sẽ đi', khi cha của anh yêu cầu anh đi làm. Nhưng cuối cùng, anh đã chọn không đi. 

Với dụ ngôn này, Chúa Giêsu tỏ rõ mối bận tâm của Ngài với những người tội lỗi và những người bị xã hội ruồng bỏ. Thường thì những người này qua hành động của họ bày tỏ cho thấy sự miễn cưỡng sống và làm theo ý Chúa. Nhưng khi họ đã quyết tâm quay lưng lại với tội lỗi và lối sống không lành mạnh, họ sẽ luôn sống an lành trong ân sủng của Thiên Chúa. 

Kế bên đó, các nhà thông luật và các trưởng lão luôn luôn trưng bày ra mình kính sợ Thiên Chúa. Nhưng khi Chúa Giêsu chỉ ra sự hiện diện của Thiên Chúa giữa họ, họ lại hướng lòng của họ đến nơi khác. 

Thật tâm mà nói, rất nhiều người trong chúng ta giống như những nhà lãnh đạo tôn giáo mà Chúa Giêsu đã nói đến. Chúng ta tuân giữ rất chặt chẽ tất cả các quy định của tôn giáo. Kết nữa, chúng ta cho rằng mình hiểu biết tất cả những gì mà Thiên Chúa muốn, nhưng hình như trong ta thiếu đi điều chính yếu của đời sống đức tin. Đó là một trái tim nhân ái, một tinh thần sẵn sàng, và một sự cởi mở chân thật. 

Mình thuộc về nhóm nào đây?

Lm. Ambrôsiô Nguyn Hùng Phi

Chúa Nhật XXV Thường Niên

posted Sep 25, 2017, 8:08 AM by Mân Côi Chicago   [ updated Sep 25, 2017, 8:08 AM ]

Dụ ngôn Những Người Thợ Làm Vườn Nho trong đoạn Tin Mừng của Chúa Nhật hôm nay, Matthew 20: 1-16, có vẻ không mấy công bằng cho những người thợ chân chính. Nhưng lại được chính Chúa Giêsu dùng để nói về Nước Trời. 

Dụ ngôn nói về người chủ vườn nho đã thuê thợ làm trong vườn nho của mình ở những thời điểm khác nhau trong cùng một ngày. Những người được mướn trước bắt đầu công việc từ sáng sớm với lời hứa tiền lương của một ngày làm. Cuối ngày khi chủ vườn trả tiền công cho những người được thuê vào giờ cuối cùng cũng giá một ngày làm, những người làm từ đầu ngày hy vọng được trả nhiều hơn. Đó là lối suy nghĩ công bằng, nhưng sự việc xảy ra không như vậy. Tất cả những người thợ làm thuê đều nhận được tiền công như nhau. Khi những người làm từ đầu ngày phàn nàn, chủ vườn đã lên tiếng giải thích: "Này bạn, tôi không làm thiệt hại bạn đâu, chớ thì bạn đã không thoả thuận với tôi một đồng sao?" Bạn hãy lấy phần bạn mà đi về, tôi muốn trả cho người đến sau hết bằng bạn, nào tôi chẳng được phép làm như ý tôi muốn sao? Hay mắt bạn ganh tị, vì tôi nhân lành chăng? (Mt 20: 13-15) 

Con người chúng ta có những tiêu chuẩn sống và dùng những tiêu chuẩn này trong sinh hoạt hằng ngày của mình. Chúng ta tin vào luật công bằng. Chẳn hạn như khi mình làm việc hết mình, mình có quyền mong đợi điều hay tốt sẽ đến. Và nếu khi không làm việc cho những gì mình muốn và cần, thì chúng ta không có quyền mong đợi gì cả. 

Tuy nhiên, tiêu chuẩn của chúng ta không phải là tiêu chuẩn của Thiên Chúa. Những suy nghĩ của chúng ta về công lý và lòng nhân từ không phải là nghĩ suy của Thiên Chúa. Tiên tri Isaia đã nói về lòng thương xót của Đức Chúa từ lâu trong Cựu Ước. “Vì tư tưởng Ta không phải là tư tưởng các ngươi, và đường lối các ngươi không phải là đường lối của Ta, Chúa phán như vậy. Như trời cao hơn đất thế nào, thì đường lối Ta vượt trên đường lối các ngươi, và tư tưởng Ta cũng vượt trên tư tưởng các ngươi thế ấy.” (Is 55: 8-9) 

Đúng vậy những lời dạy của Chúa Giêsu lắm khi rất khó để ta hiểu thấu. Một điều chắn chắn rằng chúng ta không có đủ khả năng đo lường được về sự công bằng và lòng thương xót của Thiên Chúa. Hành động của Ngài thì vượt xa trí hiểu biết của con người, và nhận thức của chúng ta về công bằng và lòng thương xót thì có hạn. Hãy cùng nhau hiểu điều này: với Thiên Chúa của chúng ta, mọi người đều có quyền đón nhận ơn thánh và tình yêu của Thiên Chúa. Nếu chúng ta là những người luôn luôn trung tín làm việc trong vườn nho của Thiên Chúa, chúng ta đang được chúc phúc bởi vì Thiên Chúa luôn ở cùng chúng ta. Rồi nếu chúng ta là người đến muộn làm việc trong vườn nho của Chúa, chúng ta cũng được Đấng Toàn Thánh thương xót và chúc phúc. Mong tất cả chúng ta biết và hiểu cho điều này Thiên Chúa của chúng ta là Ðấng từ bi và hay thương xót, chậm bất bình và hết sức khoan nhân.

Lm. Ambrôsiô Nguyn Hùng Phi

Chúa Nhật XXIV Thường Niên

posted Sep 18, 2017, 2:09 PM by Mân Côi Chicago

Trong bài Tin Mừng Chúa Nhật tuần này, ông Phêrô hỏi Chúa Giêsu phải tha thứ bao nhiêu lần, bảy lần? Có lẽ ông Phêrô cho rằng bảy lần là rộng lượng lắm rồi. Vì như Rabbi Jose ben Hanina, thầy thông luật theo truyền thống Rabbin sống vào cuối thế kỷ thứ 2, đã dạy 'Phàm ai van xin người anh em tha thứ cho mình, không được xin quá ba lần.' 

Ông Phêrô nghĩ rằng Chúa sẽ ưu ái khen ông, nhưng Người trả lời, “Thầy bảo anh, không phải là bảy lần, nhưng là bảy mươi lần bảy.” (Mát-thêu 18:22) Nói cách khác, Chúa Giêsu bảo ông phải luôn tha thứ cho người anh em mình; tha thứ mà không tính toán. 

Để làm rõ ý, Chúa Giêsu kể dụ ngôn Người Đầy Tớ Không Tha Thứ này. 

Có người đầy tớ kia mắc nợ chủ mình “mười ngàn nén vàng. Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ. Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy: “Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết.” Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo: “Trả nợ cho tao!” Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ: “Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh.” Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo: “Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao?” Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.” (Mát-thêu 18:23-35) 

Dụ ngôn này là một trong những dụ ngôn rõ ràng nhất, mạnh mẽ nhất của Chúa. Nó minh họa xu hướng khó với người nhưng dễ với mình của con người. Xu hướng này hoàn toàn ngược lại với đức bác ái chân thật đòi hỏi. Dụ ngôn Người Đầy Tớ Không Tha Thứ tự diễn tả, không cần cắt nghĩa. Nhưng để hiểu thấu ta cần phải nghiền ngẫm và phản ảnh lời Chúa dạy vào trong sinh hoạt hàng ngày. 

Trong mỗi Thánh Lễ chúng ta cùng đọc lời kinh mà chính Chúa Giêsu dạy chúng ta: “Tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con.” Ta cần phải coi trọng lời kinh, lời nguyện này. Vì ta tha thứ như thế nào Chúa sẽ tha thứ ta lại như vậy; Ta đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho ta bằng đấu ấy. Tha thứ anh em như Chúa tha thứ cho ta. Tha thứ bảy mươi lần bảy vì ta trân quý lòng thương xót cao vời của Chúa mà ta không đáng được nhận. 

PT. Joseph Thân Thuận

Chúa Nhật XXIII Thường Niên

posted Sep 14, 2017, 8:41 AM by Mân Côi Chicago   [ updated Sep 14, 2017, 8:42 AM ]

Qua Tin Mừng của Chúa Nhật hôm nay, Matthew 18: 15-20, Chúa Giêsu đưa ra một phương thức rất là thiết thực cho việc giải quyết bất hòa giữa những người thân yêu. 

Khi người này bị người kia làm tổn hại, Chúa Giêsu dạy rằng trước tiên người bị hại nên đi và nói chuyện riêng với người kia. Nếu sự việc không giải quyết được, hãy mời thêm người thứ ba. Nếu như sự việc cũng không giải quyết được như mong ước thì lúc này đưa nên sự việc ra trước cộng đoàn. Và nếu người làm sai từ chối lắng nghe cả cộng đồng, thì hãy coi người này như một người xa lạ. 

Vấn đề cốt lõi của Tin Mừng hôm nay là chúng ta cần có nhau, cho cả đời sống tâm linh và việc hòa giải. Chúng ta là anh chị em của nhau. Và chính Thiên Chúa mong ước con cái của Ngài luôn giúp đỡ nhau, yêu thươngnhau và thậm chí sửa sai cho nhau khi cần kíp. 

Việc liên đới và bổ sung cho nhau giữa những người trong cộng đoàn đức tin, do đó, không chỉ là phương cách hay để chúng ta đạt được mục tiêu của mình trong cuộc sống; nhưng đó còn là điều mà chính Chúa Giêsu muốn tất cả chúng ta phải có và thực hành. Đó là trọn vẹn ý nghĩa của cộng đoàn đức tin. Vâng, cộng đoàn đức tin là nơi mọi người được đón nhận, được mời gọi trở nên các phần tử. Chúng ta đến với nhau vì tình yêu của Thiên Chúa và tình yêu thương cho nhau. Chúng ta phải tương trợ lẫn nhau mọi nơi và mọi lúc. 

Mỗi chúng ta tự hỏi lòng rằng tôi có thực sự hiểu rõ và tin chắc rằng khi hai hay ba người họp lại với nhau vì danh Chúa, thì Ngài ở giữa đó?

Lm. Ambrôsiô Nguyn Hùng Phi

Chúa Nhật XXII Thường Niên

posted Sep 5, 2017, 12:24 PM by Mân Côi Chicago   [ updated Sep 5, 2017, 12:24 PM ]

Trong cuộc sống hằng ngày chúng ta thường phải đối mặt với những khó khăn và trắc trở. Rất nhiều lần sự việc không xảy ra như ta dự định. Không ít lần chúng ta bị tổn thương về tinh thần cũng như thể xác vì bị chính người thân yêu phản bội lại chúng ta. Khi những điều chúng ta không mong nhưng lại xảy ra cho bản thân và những người thân yêu, chúng ta hỏi: "Chúa Giêsu sẽ làm gì nếu như Ngài cũng ở trong hoàn cảnh này? 

Chúng ta đồng cảm với thánh Phêrô khi ông cố ngăn cản Thầy của mình đừng nên đối mặt với những nguy hiểm ở Jerusalem. Thật vậy ai có thể làm được là giả vờ như không nghe thấy gì trong hoàn cảnh này? Chính Thầy Giêsu đã nói:”Người sẽ phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ bởi các kỳ lão, luật sĩ và thượng tế, và sẽ bị giết." (Matthew 16:21) 

Giống như Phêrô, chúng ta luôn suy nghĩ và hành động theo cách thức của con người, không phải theo cách thức của Thiên Chúa. 

"Chúa Giêsu sẽ làm gì" khi gặp khó khăn? 

 Tất cả những gì Chúa Giêsu đã làm: những lời dạy của Ngài, những phép lạ, những lời cầu nguyện của Ngài, nỗi đau khi bị ruồng bỏ bởi chính các môn đệ của Ngài, cái chết nhục nhã trên thập giá và sự phục sinh của Ngài hoàn toàn dựa trên tình yêu thương vô cùng tập của Ngài! 

Thánh Phaolô trong thư thứ nhất gửi tín hữu thành Côrintô đã đưa ra một định nghĩa tuyệt hay về tình yêu/đức mến. Chúng ta cùng đọc và suy niệm một lần nữa về bản định nghĩa về lòng yêu thương. 

Giả như tôi có nói được các thứ tiếng của loài người và của các thiên thần đi nữa, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng khác gì thanh la phèng phèng, chũm choẹ xoang xoảng. Giả như tôi được ơn nói tiên tri, và được biết hết mọi điều bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu, hay có được tất cả đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng là gì. Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi. Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả. Đức mến không bao giờ mất được. (1Côrintô 13: 1-8)

Lm. Ambrôsiô Nguyn Hùng Phi

Chúa Nhật XXI Thường Niên

posted Aug 30, 2017, 7:45 PM by Mân Côi Chicago   [ updated Aug 30, 2017, 7:46 PM ]

Tin Mừng hôm nay, Matthew 16:13-20, tường thuật lại việc ông Phêrô tuyên xưng đức tin. Ông Phêrô là người đầu tiên trong các vị tông đồ của Chúa Giêsu tuyên xưng rằng Đức Giêsu là Con Thiên Chúa. Và với lời tuyên xưng này tông đồ Phêrô được chọn làm thủ lãnh của nhóm Mười Hai. 

Khi Chúa Giêsu cùng các môn đệ đi vào vùng Caesarea Philippi, Ngài muốn biết các ông biết về Ngài thế nào. Chúa Giêsu hỏi: "Người ta bảo Con Người là ai?" Các ông thưa: "Người thì bảo là Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là Êlia, kẻ khác lại bảo là Giêrêmia hay một tiên tri nào đó" (Mt 16: 14). Chúa Giêsu chấp nhận với cách trả lời này, nhưng ngay lập tức Ngài đưa xa vấn đề với các ông là những người luôn đồng hành với Ngài. Ngài muốn biết các ông tin và nhận về Ngài như thế nào. Chúa Giêsu hỏi: "Phần các con, các con bảo Thầy là ai?" (Mt 16: 15) 

Phêrô là người đầu tiên của nhóm các môn đệ tuyên xưng niềm tin của mình: "Thầy là Ðức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống" (Mt 16:16). Nghe xong câu trả lời của Phêrô, Chúa Giêsu cho ông biết không phải bởi máu huyết hay trí khôn của con người mà Phêrô hiểu biết về con người thật của Đức Kitô, nhưng điều ông biết là bởi do mạc khải đến từ Thiên Chúa Cha. Chúa Giêsu, trước sự hiện diện của các môn đệ khác, chỉ định Phêrô cai quản Giáo hội. Vâng đây là Giáo hội được chính Chúa Giêsu thiết lập, bởi thế cho nên không một quyền lực tăm tối nào có thể tàn phá được. Nhờ đức tin, Phêrô biết được nhiểu hơn Chúa Giêsu là ai. Ông là vị tông đồ đầu tiên nhận ra Chúa Giêsu là Đấng Messiah và là Con một của Đấng Tối Cao. 

Thật vậy, không chỉ có Phêrô đã lấy chính mạng sống của mình để minh chứng niềm tin của ông. Cùng với thủ lãnh Phêrô, các tông đồ khác đã đi rao truyền khắp muôn nơi về Đức Kitô, về tình yêu của Thiên Chúa và về ơn cứu độ. 

Câu hỏi mà Chúa Giêsu đã hỏi các tông đồ thưở xưa, nay Ngài cũng hỏi mỗi một chúng ta: Phần con, con bảo Thầy là ai? 

Câu trả lời của mỗi người chúng ta như thế nào?

Lm. Ambrôsiô Nguyn Hùng Phi

Chúa Nhật XX Thường Niên

posted Aug 19, 2017, 1:31 PM by Mân Côi Chicago   [ updated Aug 19, 2017, 1:32 PM ]

Có một điều mà khi chúng ta nói ra mà không phải sợ rằng mình nói sai, đó là tình yêu của Thiên Chúa. Vâng, Thiên Chúa rất yêu thương con người. Ngài muốn hết mọi người biết đến Ngài và yêu thương Ngài. Ngài mong ước hết mọi người sống trong tình yêu của Ngài. 

Tin Mừng hôm nay, Matthew 15: 21-28, tường thuật lại cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và người phụ nữ ngoại giáo sống ở vùng Canaan. Qua Tin Mừng, ta có thể nói người phụ nữ là một người mẹ tốt và là một người đầy khôn ngoan. 

Đọc hết đoạn Tin Mừng, có thể là mỗi chúng ta có chút gì đó nghi ngờ về tình yêu của Đức Kitô. Khi người mẹ lòng đầy tràn nỗi lo lắng cho người con của mình đến xin Chúa Giêsu chữa bệnh cho con bà, Ngài làm như không để ý đến lời kêu xin của người mẹ đáng thương này. Khi thấy Thầy không có chút gì phản ứng trước lời van xin, các môn đệ đành phải lên tiếng xin Thầy thương đến bà. Ngài trả lời: "Thầy chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Israel" (Mt 15: 24). Rồi khi nghe lại lời van xin của bà, Chúa Giêsu đã dùng ngôn ngữ rất khó nghe để trả lời cho bà. "Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con." (Mt 15:26). 

Phải chăng ơn cứu độ chỉ dành riêng cho người Do Thái thôi? Phải chăng Tin Mừng chỉ được rao giảng cho một nhóm người nào đó thôi? Phải chăng dân ngoại không được đón nhận tình yêu của Đức Kitô? 

Tình yêu Thiên Chúa đến với hết mọi người. Tin Mừng và ơn cứu độ của Đức Kitô là cho hết mọi người, mọi nơi và mọi lúc. Rất nhiều lần Tin Mừng thuật lại cho ta biết rằng Chúa Giêsu đã nói Ngài phải đến với các đoàn chiên khác. Hơn thế nữa, chúng ta thấy tại chương cuối cùng của sách Tin Mừng theo Thánh Mát-thêu, trước khi về trời trong vinh quang Đức Giêsu Kitô đã trao ban huấn lệnh cho các tông đồ là hãy đi giảng dạy muôn dân và làm phép rửa tội cho họ. 

Trước khi đến gặp Chúa Giêsu, người phụ nữ này chắc đã nghe biết nhiều về Ngài. Bà biết chắc chỉ có Ngài mới trừ khử được ma quỷ đang ám hại con gái của bà. Trong bà có đủ những đức tính cần thiết như lòng khiên nhường, trí khôn ngoan, tính kiên trì, và đặc biệt là tình thương cho đứa con gái mình. Cho nên bà đã không quỵ ngã khi lòng tin của mình bị thử thách. Bà ấy đáp lại: "Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống". Bấy giờ, Chúa Giêsu trả lời cùng bà ấy rằng: "Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy". Và ngay lúc đó, con gái bà đã được lành. (Mt 15: 27-28) 

Người phụ nữ trong Tin Mừng hôm nay đã không nản lòng bỏ cuộc khi lòng tin của bà bị thử thách, nên nhớ bà là người ngoại giáo. Và Chúa đã nhận lời! 

Phần chúng ta thế nào khi cảm thấy cô đơn trống vắng? Khi đường đời không như lòng mong ước? Khi cảm thấy như cả thế gian chống đối mình? Khi lời nguyện xin không được Chúa trả lời? Bỏ cuộc và quay lưng lại với Chúa hay sao?

Lm. Ambrôsiô Nguyn Hùng Phi

Chúa Nhật XIX Thường Niên

posted Aug 13, 2017, 8:30 PM by Mân Côi Chicago   [ updated Aug 13, 2017, 8:31 PM ]

Tin Mừng của Chúa Nhật hôm nay, Matthew 14: 22-33, tường thuật lại việc Đức Kitô tỏ rõ uy quyền của Ngài trước sự chứng kiến của các môn đệ. 

Giữa màn đêm tối tăm, con thuyền đang chở các môn đệ của Chúa Giêsu bị chao đảo mạnh vì gió lớn sóng to. Khi đang phải đối diện với hiểm nguy, thì kia có bóng người đang đi trên mặt nước tiến về phía con thuyền. Mỗi chúng ta có thể nói rằng trước và sau các môn đệ của Chúa Giêsu không ai được nhìn thấy một ai đó đi trên mặt nước. Làm sao mà không khiếp sợ, không hoảng hốt! Khi nghe các môn đệ kêu vang họ đang thấy ma, Chúa Giêsu đã lên tiếng trấn an các ông: "Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ!" (Mt 14:27) 

Khi ông Phêrô cũng đi trên mặt nước mà đến với Thầy, nhưng khi phải đối diện với gió lớn và sóng dữ ông đã bị chìm xuống. Chúa Giêsu đã đỡ lấy ông. Rồi khi cả hai đã lên thuyền thì sóng gió ngừng tiếng. 

Vâng chỉ có trong Thiên Chúa thôi mới có việc lạ xảy ra. Chỉ nơi Đức Giêsu Kitô mới có người điếc được nghe, người mù được thấy, và người chết được sống lại. 

Kế bên việc chiêm ngắm dung mạo tuyệt toàn tuyệt mỹ của Đức Giêsu Kitô, môt điểm nữa mà mỗi chúng ta cần phải chú ý đến trong đoạn Tin Mừng hôm nay. Đó là đời sống cầu nguyện của Chúa Giêsu. “Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Ðến chiều, Người vẫn ở đó một mình.” (Mt. 14: 23) 

Đọc lại các sách Tin Mừng, chúng ta thấy Chúa Giêsu luôn cầu nguyện với Thiên Chúa Cha. Ngài luôn luôn giữ trong mình mối dây liên kết giữa Ngài và Thiên Chúa Cha. Ngài cầu nguyện trước và sau các sự kiện xảy ra. Ngài cầu nguyện trước khi Ngài chọn các môn đệ. Ngài cầu nguyện trước khi làm các phép lạ. Sau khi đã thực hiện các phép lạ, Ngài cũng cầu nguyện. Cũng trong chương 14: 13-21 của Tin Mừng theo Thánh Matthew, chúng ta thấy Chúa Giêsu đã cầu nguyện sau khi Ngài làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để cho hơn năm ngàn người ăn. 

Phần chúng ta thế nào? 

Với rất nhiều biến động của đời sống thường ngày, chúng ta dường như không còn thời giờ cho chính thể xác và tâm hồn của mình. Đời sống tâm linh không còn được quan tâm đến. Hình như cái gì đó thuộc về thế gian này được coi là quan trọng hơn là đời sống trong ơn nghĩa với Thiên Chúa. Lý do mà mỗi chúng ta đưa ra để biện họ cho bản thân là ai lo cho tôi và gia đình tôi đây?! Thói quen tốt là cám ơn Chúa không còn được dùng trong sinh hoạt hằng ngày. Có lúc nào chúng ta hỏi lòng mình câu này: Nếu tôi có hết tất cả, mà tôi không có sức khỏe, không có niềm vui trong cuộc sống thì của cải tôi có đó đem lại ích lợi gì cho tôi?

Lm. Ambrôsiô Nguyn Hùng Phi

1-10 of 129